CÁI THẾ

CÁI THẾ
(Hồng Thanh Quang)
Như thế giới bắt đầu ngày thứ nhất,
Khi chúng mình cụng ly cùng nhau.
Rượu chưa cạn đã hường đôi má,
Môi chưa hôn đã ngấm vị son nhàu…
Xinh đẹp hỡi, còn gì lạ nữa,
Lãng tử anh nửa thế kỷ qua rồi…
Em xao xác gió gầy từng ý nghĩ,
Thế mà ta lặng lẽ lại xanh đời…
Không cần biết những gì em đã trải,
Không âu lo mọi sự rối tình anh.
Ta êm ái chạm tay từng ngón
Để ru yên những lầm lẫn đa thành…
Gượng nhẹ nhé, nhan sắc thường dễ vỡ,
Trái tim mình còn hơn cả pha lê.
Anh chỉ muốn nhìn em và lặng lẽ
Nuốt vào lòng sương khói lẫn trong thơ…
Và thực sự hôm nay ngày cái thế,
Cũ kỹ nào cũng hóa thanh tân.
Anh xin lỗi, anh chỉ là thi sĩ,
Yêu mà không dám nhận thêm phần…