CHÈ THÁI

CHÈ THÁI, GÁI TUYÊN
NS Phạm Đăng Khương đang làm giám khảo ở Đồng Xoài. Không hiểu anh ra vườn chè làm gì mà nhớ đến bài thơ Cô gái hái chè, đăng lên fb có 4 câu đầu, lại còn thẽ thọt xin mọi người ném đá in ít thôi…
Không ngờ mấy câu thơ đó chạm vào cái tủ thơ vui của mình, tôi liền post lên đầy đủ cả bài, mà chắc nhiều bạn cũng thuộc lòng và đã không ít lần làm bùng nổ các cuộc vui.
Hôm qua em đi hái chè
Gặp thằng phải gió nó đè em ra
Em lạy mà nó chẳng tha
Nó đem đút cái mả cha nó vào
Bây giờ em biết làm sao
Vì em càng giãy nó vào thêm sâu
Cái gì như cái củ nâu
Cái gì như cái cần câu vật vờ…
Suốt đêm không ngủ được, bực cái thằng phải gió tự nhiên đè mình ra giữa thanh thiên bạch nhật, sáng hôm sau cô gái quyết định trả thù:
Hôm sau em đến vườn chè
Kiếm thằng phải gió em đè hắn ra
Nó vờ rối rít xin tha
Nhưng em cứ đút mả cha nó vào
Bây giờ mới thích làm sao
Nên em càng giãy càng vào thêm sâu
Giãy sao cho dập củ nâu
Giãy sao cho gãy cần câu vật vờ…
Sau hôm đó, thằng phải gió rời quê vào Nam tìm việc. Mười năm xa quê trở lại, hắn nhớ cô gái năm xưa nên tần ngần đi ra vườn chè cũ:
Mười năm thấm thoắt trôi qua
Gặp lại phải gió đã già hơn xưa
Mừng như nắng hạn gặp mưa
Em đè nó xuống em lùa chim ra
Nó nằm nó khóc nó la
Em ngồi em bóp mả cha ngày nào
Năm xưa củ cứng cần cao
Ngày nay củ xẹp cần câu ỉu xìu…
Đêm hôm đó thằng phải gió buồn lắm, suy nghĩ miên man rồi quyết định đi xa mãi, không bao giờ trở lại vườn chè kỷ niệm:
Sáng nay nấu ấm nước chè
Nhớ lại chuyện cũ nó đè trong tim
Ngồi buốn ngó xuống con chim
Xưa sao hùng dũng giờ im thế này
Lắc qua lắc lại mỏi tay
Nó vẫn ủ rũ ngây ngây khờ khờ
Hỡi người em gái xóm mơ…
Trên đây là những bài thơ vui lưu truyền trong dân gian. Chẳng qua vì người đời đã nghiện chè Thái Nguyên và trót yêu con gái Tuyên Quang nên mới nghĩ ra những câu thơ đáng yêu như thế. Chúc NS Pham Dang Khuong thêm một ngày vui vẻ ở Đồng Xoài. Chúc bạn bè buổi tối giữa tuần bình yên.

18 Comments