MƠ ƯỚC

MƠ ƯỚC !
Slava mang con nhím nhỏ về nhà.
Bố hỏi
– Con lấy đâu ra con nhím?
– Con đổi với Senia.
– Đổi bằng cái gì?
– Bằng vé số.
– Vé số ở đâu ra?
– Con mua ngoài phố. 30 xu
– Sao lại đổi vé số. Nhỡ trúng thì sao
– Trúng ạ. Trúng cái tủ lạnh. Con so trên báo.
– Mày điên à? Ai lại đổi tủ lạnh lấy con nhím.
Slava khóc.
– Nhà mình có tủ lạnh r. Con thích con nhím.
– Thằng Senia ở đâu?
– Ở ngoài sân.
Bố lôi Slava ra sân gặp Senia.
– Senia! Vé số đâu?
– Cháu gập con chim và thả nó bay đi rồi.
– Bay đi đâu?
– Trên nóc nhà.
Bố leo lên nóc nhà. Tìm được con chim gập từ vé số.
Mang về nhà so. Đúng số. Nhưng vé này Slava mua từ 2 năm trước, khi nó 6 tuổi. Ko phải kỳ sổ này.
Bố bật khóc – Sao mình lại ra nông nỗi này? Sao mình ko thể sống như bọn trẻ con – đổi tủ lạnh lấy con nhím và thả cho tủ lạnh bay lên trời. Bằng tuổi Slava mình đã mơ ước có 1 con nhím cơ mà!
(Chuyện Nga của anh Bao )

Vậy đấy ! Đôi khi ta tự cho mình cái quyền được GIÀ – và vì thế cũng bỏ hết tất cả những ước mơ và khao khát sau lưng !
Tuổi nào cũng vẫn có niềm vui và mơ ước !

5 Comments