Nói thêm cho rõ

Nói thêm cho rõ. Bài viết của một người am hiểu và có kinh nghiệm lâu năm trong nghề ngoại giao.
(Share từ tường nhà ông Anh Pham)
Việc cộng đồng lâu nay tẩy chay Tân Hiệp Phát thế nào và THP có xứng đáng bị tẩy chay không mình không bàn ở đây mà chỉ nói về việc Đại sứ Phạm Sanh Châu và hai chai trà một xanh một đỏ trưng ra trong buổi trình bày của Đại sứ để tranh chức Tổng Giám đốc Unesco.
Mình đã nghĩ có lẽ Đại sứ Châu vô tình mang theo chai nước mầu xanh theo người rồi tình cờ để lên bàn. Sau khi xem các hình và video clips dưới đây cũng như theo lời kể và giải thích lại của Đại sứ Châu trên báo thì mình hiểu rằng đã có sự sắp xếp để Đại sứ trưng hai chai trà lên trên bàn cho lọt vào khung hình.
Không có nghi ngờ gì cả, mục đích duy nhất của việc này là để tạo tiếng vang cho hai sản phẩm kia.
Đại sứ Châu chắc chắn đã biết hoặc đáng ra phải biết (knew or should have known) là việc kết hợp một hành vi quảng bá thương mại với việc thực hiện công vụ là điều tối kỵ.
Đại sứ đi thuyết trình để tranh cử chức Tổng Giám đốc Unesco không phải là Đại sứ đang làm việc cá nhân nhân tiện làm ơn cho đất nước mà là Đại sứ đang thực hiện nghĩa vụ cao nhất từ trước đến nay trong đời ngoại giao đối với đất nước. Trong khi làm Đại sứ, Đại sứ có thể chấm mút chút ít thì cũng chỉ mọi người ở cơ quan Đại diện ngoại giao biết nhưng khi ra giữa một Tổ chức có sự tham gia của gần như tất cả các nước trên thế giới, việc tư lợi này là một thứ đáng xấu hổ và không thể tha thứ được. Mình không dám khẳng định Đại sứ làm thế là có lợi về tài chính hay lợi về quan hệ hay chỉ làm giúp ai đó – nhưng dù hình thức là gì thì đây cũng là việc làm lẫn lộn công tư bất chính.
Có câu thành ngữ: Mua danh ba vạn bán danh ba đồng. Hai chai nước trà có thể chính là ba đồng làm tổn hại thanh danh của Đại sứ Châu, và có lẽ còn làm hỏng luôn cơ hội của Đại sứ trở thành Tổng Giám đốc Unesco. Nhìn vẻ mặt quan khách trông vào trong video clip là biết người ta không ngu gì và đang biết thừa Đại sứ Châu đang làm gì.
Xin đính chính lại ý kiến một vài bạn không quen thuộc lắm với các sự kiện kiểu này. Unesco là một tổ chức Liên hiệp quốc – nghiêm túc và không nhận tài trợ của các công ty thương mại. Thế nên những chai nước trắng trên bàn không phải của nhà tài trợ nào cả mà chỉ là nước bình thường cho người ta uống. Nói Liên hiệp quốc được Nestle tài trợ buổi họp cũng giống như bảo Mobiphone hay Coca Cola tài trợ cho Đại hội Đảng rồi treo logo tung tóe khắp nơi. Việc Đại sứ Châu sử dụng không gian nghiêm trang đó để quảng bá cho đừng nói là nước giải khát của THP mà chỉ cần bất kỳ một sản phẩm thương mại, hay kể cả hình ảnh quốc gia nào cũng đi ngược lại tiêu chí, ý nghĩa của buổi họp. Làm một việc ngược đời như thế Đại sứ tỏ ra coi thường sứ mệnh của Tổ chức Unesco và tính cao thượng của vị trí mà Đại sứ đang đệ đơn xin đảm nhiệm. Và như thế là Đại sứ tự loại mình khỏi danh sách.
Ai là người tham mưu hay dàn xếp cho Đại sứ quảng bá cho hãng nước giải khát kia? Cách làm kiểu mượn đầu heo nấu cháo này mình bỗng thấy rất là quen thuộc vì đã từng thấy một người nào đó hay làm, tưởng là rất là khôn ngoan, hơn người nhưng rồi lại hay vỡ lở thành ra không ngửi được y như lần này.

60 Comments