Về quê trung đội trưởng

Về quê trung đội trưởng
Cùng các bạn đồng đội Căn, Đăc, Vinh nhờ chuyến xe của thầy Thanh chuyển sách về quê Việt Yên, Bắc Giang.
Sách đã đến với trung đội trưởng Nhương, đến anh Tảo râu cởi truồng bắn 12.8mm, anh Tìu truyền đạt vua tóp thuốc rê, anh Được chính trị viên tiểu đoàn, các anh Nên, anh Giang…lính đại đội 1 tiểu đoàn 4.
Các anh vừa nhậu vừa giở sách đọc cóc nhảy, xem thằng em nó kể về mình như thế nào, rất buồn cười. Đoạn kể anh Tìu bóp dái thằng Cầm điếc, bắt nó nôn thuốc rê, anh bật cười bảo tao… tao… tao… phục mày nhớ dai. Giọng anh Tìu vẫn lắp cà lăm như thế.
Anh Nhương phừng phừng, lôi ra khoe cái hộp sắt con. Cả gia tài “sinh mạng chính trị” của anh nằm trong chiếc hộp thần kỳ này. Nào có gì đâu? Cái giấy chứng thương photo, đôi quân hàm sỹ quan dỏm để đeo khi đi ăn cỗ, vài cái huân chương bọc nilon, mấy cái giấy mời vinh dự từ hồi nảo hồi nào đã mủn.
Sau vụ thằng Nghiệp, con trai anh bị thằng CA giao thông mất dạy đánh chết trong trụ sở vì không đội mũ bảo hiểm, dân cả làng cả huyện phẫn nộ, kéo quan tài lên đẩy đổ tường UBND tỉnh Bắc Giang năm 2010, đến nay anh chị cũng đã nguôi ngoai phần nào.
Mừng anh Nhương đã xây được nhà mới, sắm được chiếc xe mới. Hằng ngày, anh thương binh vẫn đến trường làng, vẫn ôm vòng chiếc xe lăn, chở tụi trẻ con đi mẫu giáo kiếm thêm thu nhập.
Gặp nhau tất nhiên là phải uống, nhưng cũng không dám hết mình vì đường về xa, và cơn bão số 10 đang sầm sập đến.